DẠ KHÚC CHO TÌNH NHÂN

*

Hoàn cảnh sáng tác và ý nghĩa sâu sắc của ca khúc “Dạ Khúc mang lại Tình Nhân” (Lê Uyên Phương)

nhacxua.vn 2.073

“Dạ Khúc mang lại Tình Nhân” là trong số những bài hát nổi tiếng nhất của nhạc sĩ Lê Uyên Phương. Cũng như các ca khúc khác của ông,Dạ Khúc đến Tình Nhânchất chứa trong các số ấy những sự yêu thương, niềm nhớ nhung quyến luyến và nỗi chờ đợi trong vô vọng. Bài bác hát này được nhạc sĩ Lê Uyên Phương viết năm 1968, khi nhưng mà ông còn sinh hoạt Đà Lạt, còn tình nhân của ông là Lê Uyên – Lâm Phúc Anh vẫn bị mái ấm gia đình “giam lỏng” ở Chợ phệ – tp sài gòn để phân cách tình yêu thương của họ.

Bạn đang xem: Dạ khúc cho tình nhân

Trong tình cảnh đó, Lê Uyên Phương cảm xúc cuộc tình mong muốn manh và bi lụy như nỗi chết. Ông viết trong niềm nhớ bồ không nguôi:

Tình nhân đã xa xôiÐời phân làn nhau hoàiMột lần thôi dường như không thôiYêu nhau trong lo âuBiết bao lần thiết tha nhớ mong...


Dạ Khúc Cho người yêu – Lê Uyên và Phương hát trước 1975

Đây là trong những ca khúc nhưng mà tôi yêu quý nhất. Mỗi lần nghe lại Lê Uyên cùng Phương hát bài này, tôi đều thấy rùng mình bởi những xúc cảm không thể nào diễn tả. Có lẽ rằng ca khúc này còn có những lời hát bi lụy và khôn xiết lạ, đề xuất đã các lần tôi mong mỏi viết 1 vài cái vềDạ Khúc mang đến Tình Nhân, rồi lại thôi.

Nhưng buổi tối hôm nay, khi một mình ngồi giữa vùng quạnh quẽ vắng, tôi nhìn lên khung trời đêm mịt mùng cùng với một do sao lẻ loi, thấy thấu hiểu vớiDạ Khúc mang đến Tình Nhânhơn khi nào hết.

Ngày em thắp sao trờiChờ gió trăng lên khơiMà mưa bão tơi bờiMột ngày mưa bão không rời

Trước đây, dù đang nghe bài xích hát này nhiều lần, tôi vẫn không thể cắt nghĩa cụ thể hình tượng “sao trời” được nhắc những lần trong bài bác hát này. Sau này, khi phát âm được tập sách không tồn tại Mây Trên thành phố Los Angeles mà nhạc sĩ Lê Uyên Phương thi công tại Mỹ năm 1990, ông có nhắc tới ca khúc này, với tôi dần hình dung được chân thành và ý nghĩa của bài bác hát.

*

*

Thời thơ ấu, thời tuổi trẻ, hầu như người nào cũng đã từng ngước chú ý lên bầu trời đầy sao lung linh mỗi tối khuya và có không ít mơ mong đến mai sau. Vậy mà lại khi tuổi quá đôi mươi, khung trời của Lê Uyên Phương như thể dần trở nên tăm tối, không tồn tại một vày sao nào hiện lên nữa. Phù hợp đó là vì cuộc sống đã thiếu hụt niềm vui, tốt là do trưởng thành và cứng cáp trong dấn thức, nên ông dần cảm xúc được những bất hạnh mà cuộc đời đang bày ra trước mắt?

*

Rồi trong bóng buổi tối định mệnh đó, chợt một ngày bồ đến bên cạnh, thắp lên do sao sáng độc nhất vô nhị trong đời mình. Đó là ngày nhưng mà nhạc sĩ đã nói đến trong câu đầu tiên của bài bác hát:“Ngày em thắp sao trời”, cũng giống như thắp lên hi vọng về một ngày hoa nguyệt lên khơi để tình nhân bên nhau phiêu du vào vùng trời viễn mộng.Nhưng cơn vui chỉ vừa chớm thì nỗi bi thảm cũng cho tới mau, vì“mưa bão tơi bời”, bởi “mưa bão ko rời”

Đó là ngày mà cô tiểu thư tp sài thành gốc Hoa vừa tròn 15 tuổi thương hiệu là Lâm Phúc Anh, tình cờ gặp mặt ông giáo 26 tuổi sinh hoạt xứ giá Đà Lạt. Bọn họ yêu nhau từ ánh nhìn đầu tiên, sau tiếng sét ái tình, và mở đầu cho một cuộc tình đầy giông bão sau này. Không đồng ý con gái mình yêu một nghệ sĩ, một thầy giáo nghèo, gia đình của Lê Uyên – Lâm Phúc Anh vẫn ra sức phòng cản, phân chia cắt. Khoảng cách 11 tuổi là quá rộng và quan trọng đặc biệt là phần đông không một gia đình người Hoa nào ý muốn gả đàn bà họ đến một tín đồ khác tộc, Lâm Phúc Anh ngay lập tức lập tức bị tóm gọn ép trở về tp sài thành theo lệnh cha mẹ.

Xem thêm: Bất Ngờ 20 Quà Sinh Nhật Handmade Cho Bạn Trai Siêu Cute ), Ý Nghĩa Của Việc Tặng Quà

*

Lâm Phúc Anh năm 15 tuổi

Ánh sao trời vừa new mọc lên đã biết thành mưa bão làm cho rơi rụng cùng với cơn mộng tàn. Trong số những tháng ngày xa biền biệt đó, Lê Uyên Phương sẽ viết:

Trên song vai thanh xuânƯớp hôn nồng mặt gối đắm sayÁnh sao trời theo gió rụng rơi đầy…

Cùng rót bao nhiêu ngày hoangCùng đếm bao nhiêu mộng tànRu người yêu mến trong vùng trời đêm…

lúc hát bài xích này trên sảnh khấu, chắc rằng là lần sau cuối vào năm 1999 – chỉ vài tháng trước lúc qua đời – nhạc sĩ Lê Uyên Phương nói rằng ca khúcDạ Khúc mang lại Tình Nhânđược ông viết vào thời gian một ngày vừa hoàn thành để chuẩn chỉnh bị cho ngày kế tiếp. Nguyên văn lời ông nói:“Sự hoàn thành của một ngày, có thể là ngày bình an cho một ngày kế tiếp bình an, cũng có thể là một ngày không yên tâm cho ngày tiếp nối bất an. Đứng trước sự chuyển biến của thời gian, trong bóng tối, tôi đã nghĩ tới bạn yêu. Trong lòng sâu của trung ương hồn, tôi ao ước rằng khi bình minh trở lại thì những đôi bồ lại có được cùng chung một số phận vào cuộc đời”.


Nhạc sĩ Lê Uyên Phương nói về Dạ Khúc Cho người tình năm 1999

chưa hẳn ước ao cùng bình thường đôi, chung giường chung chiếu, mà mong ao“cùng chung một vài phận vào cuộc đời”để yêu nhau, đọc nhau, để thuộc dìu dắt nhau đi đến cuối cuộc đời. Cần biết rằng, khi mọi giai điệu đầu tiên của bài xích hát này được hình thành, ông đã trên chuyến xe đò từ sài thành trở về Đà Lạt. Dịp đó nhạc sĩ vẫn vẫn đi dạy ở vùng cao nguyên, còn Lê Uyên đã trở nên gia đình mang đến Chợ Lớn. Cuối tuần nào cô giáo Lê Uyên Phương cũng bắt xe đi các tiếng đồng hồ đeo tay từ Đà Lạt về sài thành chỉ để chạm mặt người yêu thương trong giây phút rồi gấp vã trở về tức thì trong đêm, để sáng hôm sau kịp đi dạy học. Ở tại thời khắc đó, đây chỉ cần niềm mong mỏi của cánh mày râu trai trẻ bị chia cắt với người yêu, trong nhớ nhung, mộng tưởng mà lại lại diễn tả sự già dặn, thâm thúy của nam nhi nhạc sĩ si tình Lê Uyên Phương ngay trong khi còn siêu trẻ.

*

đông đảo cuộc gặp gỡ vội vã rồi chia ly nhung nhớ, bên gần đó rồi xa đó. Miệng vừa cười, môi vừa đụng đã nên xa xôi.Mặc cho“đời ngăn cách nhau hoài”,họ vẫn yêu thương nhau dù đề xuất chịu cảnh“yêu nhau vào lo âu”,bởi đôi người tình không thể hiểu rằng rằng mau chóng mai đây, ngày bắt đầu sẽ là một ngày an ninh hay là bất an…

Vừa hoa nở tươi môiTình nhân vẫn xa xôiÐời chia cách nhau hoàiMột lần thôi đang không thôi

Yêu nhau vào lo âuBiết bao lần khẩn thiết nhớ mongLá hoa rừng mau xóa đường quay về…

Tạm biệt tình nhân để quay về, nhưng mà chân không thích bước, lòng không muốn về, vẫn khẩn thiết nhớ mong. Trong phút chốc, tín đồ nghệ sĩ đó chỉ muốn rằng“lá hoa rừng mau xóa đường quay về”, nhằm kẻ yêu thích tình được trở về nơi con tim muốn ở.

Giờ đây, khi chỉ còn lại một mình đối diện với giây phút đêm tàn ngày lên, cùng với cảnh tối tịch mịch như thể mở huyệt sâu nhằm chôn trọn được thân fan trong nỗi u buồn đơn độc vô tận, nghe lòng cơ tái và cảm hứng như vày sao nhất cũng vụt tắt mất rồi:

Màn đêm mở huyệt sâuMộng đầu xin dài lâuMột bởi vì sao kỳ lạ rơi, nghe hồn kia táitrên mẫu hương khói bay…

trong nhạc của Lê Uyên Phương, rộng một lần ông nói về loại chết. Ở thời đại của ông, fan ta sống trong thấp thỏm và đối lập với tử vong thường trực. Và nếu đã đạt được nhau thì họ hồ hết đã sống khôn cùng vội vã, sinh sống trọn vẹn mặt nhau, bởi vì có thể ngày mai, tuyệt là sớm rộng vài phút nữa, vài ba tiếng đồng hồ nữa thôi là rất có thể không còn nhau được nữa.

Giấc mơ xưa khăn bao phủ vành sôCó yêu nhau ngọt ngào tìm nhauChết cùng cả nhà thật là hồn nhiên!

*

Nhạc của Lê Uyên Phương là phần lớn ca khúc với nội dung không còn có tham vọng mập mạp nào, ngoài các lời hát giản dị và đơn giản và nhà đề mang tính cá nhân: đôi người yêu chia tay nhau(Chiều Phi Trường), đôi nhân tình đưa nhau dạo phố trong một cơn say tình chất bất tỉnh nhân sự qua những con phố thênh thang cùng nắng lên mau, nhưng mà cuộc tình thì dịp nào cũng giống như sắp vỡ, chuẩn bị hết, do đó mà vội vàng, dường như lần yêu nào cũng là một lần cuối(Vũng Lầy Của chúng Ta, mang đến Lần Cuối). Do đó mà tình buồn.

Tình buồn, không phải là nỗi ai oán của kẻ mất tình, nhưng là niềm tuyệt vọng khi đối diện với lỗi vô. Đó là 1 tiếng than nhiều năm cho cái phi lý căn bản giữa tình yêu với sự chết. Nói cách khác đó là một tiếng tim vỡ, chẳng phải vì đông đảo gì đã trải qua, mà cũng chính vì những gì sắp tới tới. Hồ hết lời ca giản dị của Lê Uyên Phương, do đó, mang lại ta một cảm giác đắm say, ngây ngất, đồng thời lại chán ngán rã rời kỳ dị của tình yêu. Trong nhạc Lê Uyên Phương, tín đồ ta thấy được không ít đau đớn, nức nở. Chưa phải là niềm nhức mê man, nhưng mà là niềm đau sáng suốt: Mở đôi mắt thật lớn, ta chú ý nó đi thẳng vào tim ta đau nhói. Giọng ca của Lê Uyên óc ruột, ma quái thừa chừng, hơn bất cứ người ca bạn nữ nào khác. Giọng hát chân thật hầu như luôn luôn hy vọng vỡ tung ra thành tiếng khóc, giờ nức nở lâu năm ôm nặng gần như lời vĩnh biệt.

bởi vậy, hiện tượng kỳ lạ của Lê Uyên và Phương là hiện tại tượng đặc biệt nhất của âm thanh Việt Nam: Một người sáng tác chỉ dành riêng cho một (đôi) người. Âm nhạc của họ đang trở thành bất tử.