Mô hình thức ăn giả

Ở xứ sở hoa anh đào, triển khai các mô hiệ tượng ăn mang được xem là một mô hình nghệ thuật bằng tay thủ công đòi hỏi sự công phu, tinh tế và có truyền thống cuội nguồn từ lâu đời. Đặc biệt, đây còn là một ngành công nghiệp sinh lời, thu về nhiều lợi nhuận mang lại doanh nghiệp.


Môn nghệ thuật độc đáo này có tên gọi là Sampuru với trở thành nét văn hóa ẩm thực truyền thống lâu đời ở Nhật Bản. Hầu hết những nhà hàng, quầy thức ăn, siêu thị đều trưng bày sản phẩm giả để minh họa thức ăn trong thực đơn mang đến thực khách.

Bạn đang xem: Mô hình thức ăn giả


*

Làm quy mô thức ăn giả được xem như là một loại hình nghệ thuật thủ công đòi hỏi sự công phu, tỉ mỉ và tất cả truyền thống từ thọ đời.


Ngoài việc nó khiến món ăn trông bắt mắt, hấp dẫn và kích mê thích vị giác, việc trưng bày thức ăn giả còn hỗ trợ khách hàng bao gồm cái nhìn bao quát về món ăn họ sẽ chọn lựa. Một chiến lược marketing rất tuyệt vời: những gì bạn thấy là những gì bạn sẽ nhận được sau khoản thời gian gọi món.

Ý tưởng nảy đến bất ngờ

Thế nhưng, không nhiều người biết rằng ý tưởng làm cho thức ăn giả xuất hiện lần đầu tiên tại Nhật Bản vào năm 1926, bởi Iwasaki Takizo – một công dân sống tại Osaka nghĩ ra. Ý tưởng này nảy sinh trong hoàn cảnh gia đình ông đang gặp nặng nề khăn, lúc vợ ông bị bệnh nặng.

Vào một đêm nọ, Takizo ngồi cạnh vợ để săn sóc đến bà dưới ánh nến le lói trong căn phòng. Trung khu trạng ông rối bời vì không biết làm cách nào có tiền để trang trải cuộc sống. Bỗng Takizo thấy sáp nến đang chảy, ông dùng ngón tay hứng lấy cùng thấy dấu vân tay của mình in lên miếng sáp lúc miếng sáp thô lại. Thấy kỳ lạ, ông tiếp tục đổ sáp nến khi còn nóng chảy xuống chiếu với phát hiện miếng sáp khi khô cũng in cụ thể đường lằn chiếu.


*

Việc trưng bày thức ăn giả còn hỗ trợ khách hàng có cái nhìn chung về món ăn họ sẽ chọn lựa.


Và rồi ông nảy ra ý tưởng làm món ăn từ sáp nến. Sau một thời gian ngươi mò, học hỏi từ những người thợ làm cho đồ vật bằng sáp nến, Takizo tự tay làm cho những quy mô món ăn. Sản phẩm đầu tiên ông tặng vợ là quy mô món trứng cuộn omelet phủ sốt cà, với vợ ông hoàn toàn sửng sốt bởi vì không thể phân biệt thực giả.

Sau đó, Takizo chú ý thấy tiềm năng sale trong những sản phẩm bản sao của mình và quyết định tiên phong trong việc tạo ra loại hình nghệ thuật mới, trở thành tiêu chuẩn cho ngành công nghiệp thực phẩm. Đây được xem là chuyển biến lớn vào cuộc đời Iwasaki Takizo cũng như trong nền ẩm thực Nhật Bản.


*

Sản phẩm đầu tiên ông tặng vợ là mô hình món trứng cuộn omelet phủ sốt cà, cùng vợ ông hoàn toàn sửng sốt vì không thể phân biệt thực giả.


Iwasaki quả thực là một người có tầm quan sát xa khi đây là thời gian "chín muồi" mang đến cuộc cách mạng làm mô hình thức ăn giả. Sự kết hợp của đô thị hóa, nền văn hóa ẩm thực vạc triển mạnh mẽ cùng với xu hướng thưởng thức những món ăn kỳ lạ của những nước đã tạo ra trung tâm nuôi dưỡng nghệ thuật Sampuru vào những năm 1920.

Một tác phẩm nghệ thuật đòi hỏi nhiều công đoạn tỉ mỉ

"Nó đã là truyền thống của Nhật Bản rồi. Người Nhật cẩn thận lắm, họ muốn biết trước món họ ăn sẽ trông như thế nào", Fujita, 38 tuổi, nghệ nhân chế tác đồ ăn giả, mang đến biết. đơn vị báo Yasunobu Nose, người đã từng viết sách về sản phẩm bản sao, mang đến rằng bộ môn nghệ thuật này bắt nguồn từ quan liêu điểm của người Nhật: ngoại trừ đòi hỏi món ăn phải ngon miệng, nó còn phải thỏa mãn được thị giác của người ăn.

Mỗi chiếc sampuru là một tác phẩm nghệ thuật với gần như được làm thủ công bằng chủ yếu đôi tay của những nghệ nhân cừ khôi nghề. Mọi sản phẩm thức ăn giả không được sản xuất sản phẩm loạt, mà mỗi bên hàng, cửa hàng ăn sẽ tất cả những yêu cầu riêng, không nhà hàng quán ăn nào giống nhà hàng nào. Tuy nhiều công ty khác cũng vận dụng quy mô sản xuất mặt hàng loạt có mức giá cả phải chăng hơn, người ta vẫn chuộng những tác phẩm được làm một phương pháp thủ công, vốn rất đắt đỏ. Mỗi một vật mẫu sampuru thường có giá gấp 10 đến đôi mươi lần so với giá bán của món ăn thật đó.

Xem thêm: Làm Trắng Răng Bằng Bánh Mì Có Hại Cho Sức Khỏe Không? Lấy Cao Răng Bằng Bánh Mì


*

Mỗi chiếc sampuru là một tác phẩm nghệ thuật và gần như được làm cho thủ công bằng chủ yếu đôi tay của những nghệ nhân cao niên nghề.


Theo Fujita, mọi thực phẩm đều tất cả thể có tác dụng mẫu vật giả. Đầu tiên, nhựa trộn color sẽ được đun nóng từ 10-30 phút, sau đó đổ vào khuôn (được tạo ra bằng bí quyết nhấn thực phẩm cần tạo vào silicon lạnh chảy) và để nguội đến đến lúc cứng lại. Tiếp theo, nghệ nhân sẽ đánh láng khối sản phẩm rồi thực hiện công đoạn sơn vẽ, cùng cuối thuộc phủ một lớp sơn láng để bảo quản color bề mặt.

Fujita cho biết công đoạn khó khăn nhất là làm thế nào để màu sắc trên sản phẩm giả giống thật nhất gồm thể. Chưa hết, mọi bỏ ra tiết nhỏ nhặt cũng phải bắt chước thế nào cho thật giống, vị đó họ đều tốn công sức tạo ra từng bộ phận nhỏ của sản phẩm với số lượng nhân đôi, nhân ba. Chẳng hạn như, nếu muốn làm quy mô đĩa cơm, họ phải có tác dụng riêng lẻ từng hạt cơm một bằng giải pháp dùng keo dán đính lên nhiều hạt cườm color trắng.

Với những món sử dụng đũa như mì ramen, mọi thành phần của món ăn sẽ được chế tác riêng lẻ rồi sau đó lắp ráp vào trong chiếc chén một bí quyết cẩn thận. Những nghệ nhân còn tạo hình sản phẩm kết hợp với đũa, muỗng cùng trang trí thêm những vật dụng không giống trong đơn vị hàng. Sợi mì được có tác dụng từ những chuỗi nhựa dẻo kéo dãn dài và uốn cong y như thật. Lát thịt lợn, tỏi xắt nhỏ cùng nửa quả trứng luộc sẽ được đúc khuôn tỉ mỉ trước khi cho vô nước lèo bằng nhựa cứng.


*

Những nghệ nhân còn tạo hình sản phẩm kết hợp với đũa, muỗng cùng trang trí thêm những vật dụng khác trong công ty hàng.


Nghệ thuật Sampuru trong đời sống thường nhật

Ngày nay, ứng dụng của thức ăn giả tại Nhật rất rộng. Ví dụ như cần sử dụng cho những buổi chụp ảnh quảng cáo, đặc biệt là những sản phẩm dễ tan chảy như kem hoặc dùng cho việc giáo dục. Dường như nó giúp việc chọn món trong nhà hàng quán ăn trở đề nghị nhanh hơn vì người tiêu dùng biết rõ họ muốn gì.

Không những thế, đây là thứ giúp Nhật Bản trở phải đặc biệt và vô tình được khách du lịch nước ngoại trừ yêu mến. Vày tiếng Anh không phổ biến tại đây, họ chỉ cần chỉ vào món muốn sử dụng là nhân viên có thể hiểu ý dễ dàng ngay lập tức lập tức.

Giống như những tác phẩm nghệ thuật, các thức ăn giả có mức giá không hề rẻ, một miếng đậy tết khoảng 500.000 VND, miếng sushi giá chỉ 600.000 VND, ly bia giá bán 1.300.000 VND cùng một bữa ăn đầy đủ có mức giá đắt hơn thế. Các nhà kinh tế học cho biết đây là nền công nghiệp có mức giá trị khoảng 60 đến 90 triệu USD sản phẩm năm.

Tuy lớn như vậy, nhưng ngành công nghiệp này đang sụt giảm dần, lí do chính vì các thực phẩm giả hầu như không tồn tại hạn sử dụng và không một ai cần cụ thế nó. Rất may mắn nó vẫn là thứ thu hút những khách du lịch từ nhiều nơi bên trên thế giới.


Nhiều cửa hàng phân phối đồ lưu niệm cho du khách được mở ra tại Nhật, chủ yếu là móc khóa hình bát thức ăn. Du khách còn có thể tự làm cho một chiếc sampuru trị giá chỉ cỡ 230.000 VND từ sáp nóng chảy, do phương pháp cổ điển bình an hơn cho du khách so với phương pháp sử dụng nhựa nóng chảy. Các khác nước ngoài được hướng dẫn đổ sáp nóng chảy vào nước lạnh đến sáp cứng lại, sau đó bỏ vào khuôn để tạo hình.

Nhật Bản bao gồm lẽ là nơi duy nhất cơ mà chủ quán ăn dành số tiền đầu tư khổng lồ để thiết kế thực đơn trực quan cho khách hàng, chính là những quy mô thức ăn bằng nhựa. Dường như ở đất nước này, mọi thứ đơn giản nhỏ nhặt cũng đều gồm thể được thổi lên một đẳng cấp khác và trở thành một loại hình nghệ thuật. Tất nhiên, những sản phẩm nghệ thuật thức ăn giả này còn đắt hơn cả đồ thật.