Sau Ánh Hào Quang

vấn đề gấp lắm nên bàn cùng với cậu.

Bạn đang xem: Sau ánh hào quang

Cậu ra đây... Ông Chen đi trước nhằm Hào phái nam lẽo đẽo đi theo, hai người chen qua chỗ đông người của chương trình diễn thời trang, nhắm đến phía hành lang. - Tôi vừa nhận thấy tin. Diễm Phương sẽ đào lao tù sáng nay... Nghi ngờ có sự giúp sức của một viên công an trẻ tên Trực. - Bàn tay ông Chen run rẩy, kẹp điếu thuốc. - chiếc gì? Đào ngục? tai quái quỉ! Mụ đó mà giỏi vậy sao? - Hào nam giới há hốc. - Chiều nay, chúng ta vừa phát hiện xác chết lõa thể của tên Trực tại một đơn vị nghỉ nghỉ ngơi Quận 10. Hắn bị bắn xuyên đầu, qua hai chiếc gối để bớt âm thanh, không ai nghe được gì. Cô ta rời nơi đó từ 15h00 chiều. - Giọng Ông Chen càng nghiêm trọng hơn. - .... - Hào phái nam mấy máy môi, cơ mà không nói được giờ đồng hồ nào. - tất cả là planer của cô ta, ban sơ là khổ nhục kế, dùng mối quan lại hệ cá thể để tạo thành một bổn phận kì quái, nhốt cô ta thông thường với đám tội nhân nhân nam, đồng ý bị dày vò làm nhục tạo thực trạng như vẫn hứng chịu đựng đòn thù của người khác. Dung nhan đẹp, yếu đuối đuối, thảm cảnh là ba yếu tố quyết định mà Diễm Phương đã dùng và thành công tạo cho tên Trực đụng lòng trắc ẩn, giải cứu và trả lại thoải mái cho cô ta. Sau đó, trong khi là tên Trực nhất quyết không chịu triển khai kế hoạch trả thù của Diễm Phương, thừa cơ hội hắn ngủ, cô ta đã sử dụng khẩu súng của Trực nhằm giết hắn bịt đầu mối. Đó là những điều tra của phía cảnh sát và tư duy của tôi... - Ông Chen nhíu chặt mặt hàng lông mày. - planer trả thù..? - Hào nam giới chợt liếc qua hình ảnh trên Panô dán mặt đường, khuôn khía cạnh thanh tú tươi mỉm cười xinh đẹp mắt của Trúc làm cho tim anh run lên. - Trả thù Trúc sao? - hiện thời tôi bàn cùng với anh như thế này! Diễm Phương tất cả súng của Trực. Nếu chúng ta chỉ cần biết trước một giờ đồng hồ, hoàn toàn có thể yêu cầu cảnh sát lập một sản phẩm rào kiểm tra, nhưng hiện giờ đã muộn. Chúng ta càng cần thiết hủy buổi diễn, vì tất cả chỉ là suy đoán chủ quan của tôi. Tuy vậy thật sự, cô ta hoàn toàn có thể đã trà trộn vào ở đâu đó trong hàng chục ngàn người đứng vào kia. Vì vậy tôi sẽ nhờ bên công an kiểm tra chặt hai cánh con kê và phần nhiều vị trí ngay sát sàn diễn, nhưng điều đó không đủ. Tôi nên vài người đã từng tiếp xúc với Diễm Phương, nắm vững hình dáng, có thể nhìn thấu lớp vỏ ngụy trang của cô ý ta. - Ông Chen quan sát Hào phái mạnh thật sâu. - Ok. Tôi hiểu rồi. Bây chừ còn 1/2 tiếng nữa. Tôi đang đi một vòng sau cánh con kê và hầu như hàng ghế xunh quanh... Tôi đang tìm ra cô ta. - mắt Hào phái mạnh lóe sáng. _________________________ - Kính thưa quí vị. Một năm trước, thôn thời trang toàn quốc dậy sóng vày tin tức Nhà thi công Giải xoàn triển vọng trẻ con Châu Á - Hồng phân phát suýt hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ một đóa hoa mẫu đối kháng xinh rất đẹp nhất, một ngôi sao sáng sáng độc nhất trên khung trời giải trí nghệ thuật và thẩm mỹ Việt Nam, hoa khôi Điện hình ảnh Helen Thanh Trúc. Và đêm nay Hồng Phát đánh dấu sự trở lại của bản thân mình bằng bộ Collection Xuân 2013 với địa chỉ vedette cũng đó là Helen Thanh Trúc. Đặc biệt rộng tất cả, tối nay đã là tối diễn sau cùng của cô. Chúng ta, phần nhiều người hiện hữu tại đây, rất vinh hạnh được hưởng thụ những bước chân cuối cùng của cô ấy trên sàn diễn, những bước đi thiên thần mà sau này chỉ hoàn toàn có thể thấy bên trên video... Bắc suýt phì mỉm cười mấy lần bởi vì lời lẽ tung hô Helen Thanh Trúc của gã MC. Chẳng đọc hắn chuyên nghiệp ở chỗ nào mà vào tối lặp đi lặp lại chữ cuối cùng, có tác dụng như là... Anh đột thấy rùng bản thân bất an. ________________________ Trúc nạm chặt bàn tay bé dại của Hà sau sống lưng màn fonts sân khấu. Lòng bàn tay người vợ rịn mồ hôi, y như lần thứ nhất bước lên sàn diễn, chắc hẳn rằng lần đầu tiên và cuối cùng đều giống nhau. - Chị rất đẹp lắm... Mà lại nói trước. Giải nghệ là giải nghệ với ai, chứ em mà nhớ là mua trang bị bắt chị khoác diễn đến em xem... Được chứ? - Hà nháy mắt với Trúc. - Được... Mà sau đó đồ diễn bị chân dài trưng thu luôn, cố chịu ah! - Trúc nói. - Ui trời... Chuyện nhỏ? Mấy bộ bikini khêu gợi chị giữ lại mặc mang đến anh Bắc xem, chứ em mặc đến ai... - Hà trêu. - Em... Vô duyên... Hi hi... - Ha ha... - Ah hem.... Đột nhiên giờ đồng hồ đằng hắng của lũ ông vang lên sau lưng. Trúc quay lại, nhận biết Phát, anh vẫn phòng một cây gậy mộc quý, trạm tương khắc long phụng, dù thật sự không phải nó anh vẫn đứng ngồi tự nhiên. Có lẽ Phát thích phong thái đó. - Anh tính năm sau giới thiệu công chúng một bộ đồ lót khêu gợi mang tên "Sự nở rộ của dân số". - phát nói giọng vô cùng nghiêm chỉnh. - Trước khi trình làng anh sẽ với qua mang lại em với cậu Bắc thử, xem bao gồm hiệu nghiệm không? - Anh... Anh Bắc của em không nên mấy đồ vật đó đâu nhé... Hi hi... - nhị má Trúc đỏ bừng lên. - Ha ha... Hi hi... Ba người nhảy cười nắc nẻ.

Chợt giờ đồng hồ nhạc nổi lên, đèn phía bên ngoài giảm xuống. Trúc hít một hơi thật sâu cách lên nhảy thang, bỏ lại hai đôi mắt thân thương dõi theo bóng lưng nàng. Làn khói tự tạo mù mịt như một tấm màng mỏng mảnh mờ ảo, ánh sáng in lên màng sương white một dáng bạn tuyệt đẹp, thanh thanh lưu loát từng bước một, loại bóng nhỏ dại dần như tụ lại thành vừa form size của nàng. Màn sương chảy ra, Helen Thanh Trúc sãi chân thực dài, loang loáng cách ra. Thiếu phụ nở một nụ cười tỏa nắng nhất, chắc hẳn rằng là lần đầu thiếu nữ cười bên trên sàn diễn. Toàn bộ mọi người như ngừng thở, tim tự dưng đập lờ lững lại... Thình thịch... Thình.. Thịch theo từng bước chân của nàng. Thanh nữ bước đến cuối sàn diễn, mũi chân khẽ điểm nhẹ, ngừng lại, ánh mắt thẳng về một hướng, mỉm mỉm cười hạnh phúc. Bắc đón ánh mắt của Trúc, lòng anh lâng lâng say đắm. Lòng anh dơ lên một sự từ hào mãnh liệt, người thanh nữ đó, là vợ sắp cưới của anh, từ quăng quật ánh hào quang trở thành một người bà xã bình thường, hình thành những đứa con cho anh. Khóe mắt anh đỏ lên, miệng mỉm cười cợt rạng rỡ. - Cẩn thận... Đột nhiên, một giờ đồng hồ hét vang vọng cả khán phòng. Nhì mắt Bắc mở to lên, anh sững sờ quan sát một người bầy ông dáng vẻ người gầy yếu, thuôn cao, đứng phía bên kia sàn diễn, đối xứng cùng với anh. Hắn giơ cao một cây súng, họng súng đen ngòm đã nhắm thẳng vào Trúc. - Khôngggg.... Bắc dậm chân lên ghế, lao mang đến Trúc cùng với hết tốc độ của mình, cơn đau nhói trong ***g ngực làm anh tái cả mặt, dẫu vậy chính nó lại giúp anh tỉnh táo bị cắn hơn bao giờ hết. Trúc hoảng hốt đối diện với ánh nhìn của gã bọn ông mang vest thùng thình cách thanh nữ hai sản phẩm ghế, họng súng của hắn run rẩy sung sướng, mồm nhếch lên đắc ý. Ánh mắt đó, cái nhếch mồm đó, sao quen thuộc lạ, Trúc rùng mình nghĩ mang lại một người. Đột nhiên, thân mình thanh nữ bị luân phiên mạnh, chới với. Trúc không thể tinh được nhận ra khuôn mặt của anh, hai con mắt còn tím bầm của anh ánh lên sự quyết tâm chưa từng có. Quan cảnh quay gửi trong đôi mắt Trúc, nàng hoảng loạn nhận ra sườn lưng anh vẫn chắn trước họng súng. - Khônnnngggggg thời gian như chậm lại. Trúc thản thốt hét lên, nhưng đàn bà lại nghe giọng mình kéo dãn văng vẳng xa xăm. - Đoàng.... Một phát nổ chát chúa đanh gọn gàng ong ong cả căn phòng. Mọi tín đồ la hét, vứt chạy dỡ ra, bàn và ghế đổ chỏng chơ, khán phòng đổi thay một đống hỗn loạn. Cảnh sát ùa tới tước súng, chế ước gã bọn ông đó. Trúc run rẩy chú ý Bắc. Đôi mắt anh vẫn yêu thương nhìn nàng, đôi môi run rẩy bởi cơn nhức nhói vào ***g ngực. Mắt phái nữ nhòe lệ, đầu nữ vùng vẫy như cố thoát khỏi sự trì trệ trong tín đồ mình. Trúc ôm chầm rước Bắc, nhì tay cuống quít sờ soạng sau sống lưng anh. - Anh... Anh hình như không sao? - Bắc thì thào, giọng anh còn mang theo vẻ ngờ vực chính mình. - cấp cho cứu.. Call cấp cứu mau... Mộtt tiếng hét vang vọng cả khán phòng. Trúc với Bắc bừng tỉnh, xoay phắt lại. Thân đống bàn ghế hỗn độn, một tổ cảnh gần kề đang đè nghiến người vừa nổ súng, mái tóc dài xõa tung ra. Người thiếu phụ gỉa trang đó đó là Diễm Phương. Ánh đôi mắt cô ta căm hận nhìn nàng. Đột nhiên, Trúc sững sờ nhìn người lũ ông vào vũng ngày tiết kế bên, ngực trào máu tươi, mồm há rộng lớn thoi thóp. - Anh Nam... - Trúc hét lên, đàn bà lao xuống. Trúc run rẩy để tay lên vết thương trên ngực Hào Nam, nhiệt huyết trào ra thường xuyên ướt đẫm loang lỗ trên ngực áo. Anh thoi thóp, khóe mồm trào máu, môi mấp máy, mắt mờ đục cầm cố mở to quan sát nàng. - Không...có gì... Em...đừng khóc... - Giọng anh thì thào khàn đục. - Không... Em... Em... - Trúc lắc lắc đầu, nước mắt thiếu nữ chảy bên trên mặt. Bàn tay Hào phái nam đầy máu lảo hòn đảo đưa lên như thế hết sức, ngón tay anh run rẩy gạt giọt nước đôi mắt lăn nhiều năm trên má nàng. Trúc nghiêng mặt, áp má bản thân vào lòng bàn tay Hào Nam. Thiếu phụ cảm dấn sự lạnh gía sẽ xâm chiếm, giật đoạt thân thể anh, sự sống của anh ý trôi đi từng giây một. Mắt cô bé nhòe lệ, tim thắt lại ngần ngừ nói gì cùng với anh, mặc dù biết mỗi giây trôi đi anh lại càng xa hơn. Tự nhiên bàn tay anh vụt rơi xuống ngoài má phụ nữ như hụt hẫng mất đi điểm tựa sự sống cuối cùng. - Anh Nam..mm - thanh nữ chụp rước bàn tay anh áp lại lên khía cạnh mình. Nhị mắt Hào phái mạnh nhắm lại, miệng anh vẫn điểm một nụ cười nhẹ. Thú vui an bình, ra đi không hối hận. Trúc bàng hoàng, hụt hẫng, nhận ra anh không còn nghe thanh nữ nói gì, tồn tại không vấn đáp nàng. - Không... Anh.. Anh ơi... Đừng như vậy... Mở đôi mắt ra đi anh... Trúc ôm chầm đem Hào Nam, nhì bàn tay nén chặt lên ngực anh như hi vọng san sẻ bớt mạng sống của mình. Ngày tiết anh ko trào ra nữa, nó sẽ cạn, tràn ra hết xung quanh, đóng góp vũng quanh hai người. - Khôngggg... Anh phái nam ơi....Ahhhh.... giờ kêu khóc khàn đục của Trúc như giảm từng khúc ruột của không ít người tận mắt chứng kiến xung quanh. Nỗi khổ sở mà trước đây nàng phải nỗ lực diễn xuất nay hoàn toàn thật thụ in sâu trong cơ thể nàng. - phái mạnh ơi... - phạt nghẹn ngào bên cạnh thi thể lạnh dần của Hào Nam. Bắc âm thầm quỳ xuống cạnh bên Trúc.

Xem thêm:

Anh hiểu rõ hơn ai hết, lúc đó nếu không có Hào Nam, thì gồm lẽ giờ đây Trúc đã khóc than bên chủ yếu thi thể của anh. Nhóm phóng viên đứng sau hàng rào cảnh sát những đó ko xa. Ai cũng ý thức được đấy là một sự khiếu nại lớn. Tin tức này chắc chắn rằng sẽ khiến cho một cơn sốt cấp 12, lôi cuốn mọi dư luận trong cả nước. Nhưng không một ai dám chụp, dù duy nhất tấm hình. Đây chắc hẳn rằng là lần thứ nhất họ quăng quật qua cơ hội săn tin. Nỗi khổ cực này có lẽ quá lớn, quan trọng chất cất trong một trái tim. Giờ đồng hồ khóc khổ cực của Trúc như truyền cho tất cả mọi tín đồ trong khán phòng. Con gái quỳ đó, rũ rượi gian khổ bên thi hài Hào Nam. Hình ảnh này như tái hiện nay cảnh cuối của tập phim từng tạo sóng gío cách đó không lâu, cũng do chính hai fan thủ vai chính. Giọt sương sớm lung linh rực rỡ. Mãi lăn tròn trên phiến lá tinh mơ. Giọt sương sớm mong muốn manh vụn vỡ. Để lá bi thương như chạm mặt gỡ trong mơ. Hạnh phúc mong manh. ... __________________________ tía ngày sau, từ sáng sớm mây black đã phủ kín đáo bầu trời, mưa lất phất kì cục như khóc yêu đương một tín đồ con tài tình về cùng với đất. Từng dòng tín đồ đông nghịt nối đuôi nhau sau một loại xe chảy phủ kín vòng hoa, lừ đừ tiến vào nghĩa địa thành phố. Khung ảnh Hào nam đung chuyển trước mũi xe, môi anh nở một nụ cười thật tươi, thập đẹp. Đẹp cho nỗi ai quan sát lướt qua hình hình ảnh của anh các rưng rưng xúc động, không phòng được nước mắt, thương mang lại một ngôi sao 5 cánh sớm tắt. Trúc và Bắc lặng lẽ đi cuối đoàn xe. Lân cận hai người là các đồng đội bằng hữu quen thuộc của Hào Nam. Vạc đi thuộc Thục, Hà đi thuộc Bà Hoàng Diệu, ông Chen. Trường đoản cú xa một ánh mắt buồn buồn chán dõi theo họ, góc nhìn của một người thiếu nữ mất đi quyền được tôn trọng cùng mất cả quyền được tiễn đưa bạn về địa điểm yên nghỉ cuối cùng. ______________________ - Em... Em khỏe khoắn không? Nhật Vy hoảng hốt, nhét tờ giấy vào túi xách, thiếu phụ ngẩn đầu lên chú ý Trung tươi mỉm cười sau song sắt. Anh thiệt xanh xao, domain authority trắng bệch vị bị giam cầm lâu thiếu tia nắng mặt trời. Mái tóc quắp cua của anh ấy làm người vợ mỉm cười, nữ phát hiển thị anh rất cân xứng với làn tóc này. - Em khỏe mạnh không? Anh thấy em hơi ốm đó. Anh nghe đồn bé ả Diễm Phương bị bắt hả? - Anh hỏi liên tục, mặc dù sao 10 phút thăm nuôi quá ngắn nhằm giải cơn khát nhớ nhung của cuộc sống thường ngày cầm tù. - Em vẫn khỏe. Diễm Phương tuần tới đã ra tòa, vững chắc là bình thường thân, vì bắn chết Hào Nam. - Giọng Nhật Vy đều đều như đề cập lại một cuốn truyện mình vừa đọc, như thể tất cả không liên quan gì mang đến nàng. Trung há hốc nghe gần như chuyện xảy ra tiếp tục trong thời hạn qua. Anh hơi kinh ngạc vì Nhật Vy nói cô cung ứng Trúc tìm dẫn chứng tố cáo đường dây của Kenny cùng Diễm Phương. Anh lại thích thú khi nghe những kết quả điều tra được công bố, chấn rượu cồn dư luận mang đến nỗi những người ngồi sau song sắt như anh cũng nghe được nháng thoáng. Trung thoả nguyện như chủ yếu anh trả được thù. Anh không thể biết vì chính ra quyết định đường đột của anh vẫn đẩy Nhật Vy vào con đường cùng, phái nữ đã suýt tự tử. Khi triển khai kế hoạch của Bắc với Trúc, phụ nữ bán đứng thể xác mình. Tía ngày, nhị mươi chín người bọn ông và một đám côn đồ dùng đông không đếm xuể. Lúc này đối diện với anh, hai mắt cô bé rưng rưng nỗ lực tay bóp chặt tờ giấy trong túi xách. Hiệu quả xét nghiệm HIV, âm tính. Ông trời còn thương, còn cho người vợ một con phố làm lại cuộc đời. - Loan ah... - Anh vẫn sử dụng tên thiệt của người vợ từ dịp hai đứa còn ngồi ghế công ty trường. - Em cũng ko còn nhỏ dại nữa, em yêu cầu tìm một người bầy ông mang đến mình... Anh... Anh không ảm đạm đâu. Nhật Vy lắc đầu, nước mắt cô gái chảy dài trên má. - Em đã lấy chồng.... Ngày anh mãn hạn tù...

- Ah... Nè... Anh kia... Ai kêu anh đặt cái bình hoa ở kia hả? có qua đây... - Nè... Còn mấy bình trà đâu? rửa rồi đựng trong tủ, đầu năm mới sài luôn hay sao? Lẹ lên... Trời ơi... tiếng la hét lanh lảnh của Hà vang lên từ bên dưới nhà, làm Trúc mỉm cười. Thanh nữ nhìn bản thân trong gương, một bộ áo nhiều năm ren đỏ, ôm sát khung người rất vừa vặn, đầu team một loại lúp họa tiết đỏ. Nữ giới cảm thấy bản thân thật đẹp, đẹp hơn tất cả các thời khắc trên sàn diễn, khoát trên người những mẫu xây cất đắt tiền long lanh dưới ánh hào quang. sau cuối nàng cũng ngóng được ngày này, ngày phụ nữ và anh cách qua ngưỡng cửa ngõ hôn nhân. Mới đó đã ba năm. Cái chết của Hào nam làm phiên bản thân Trúc và Bắc đông đảo khó tiếp nhận. Hai bạn đã thỏa thuận hợp tác ngầm với nhau, tưởng niệm anh ba năm trước khi lập gia đình. Tía năm qua, siêu nhiều biến hóa diễn ra trong cuộc sống thường ngày của Trúc với Bắc. Mái ấm gia đình hai phụ vương con của anh ý dọn về yêu cầu Thơ, mua 1 căn nhà khá rộng ngay sát bên cạnh nhà Trúc, cách bố căn. Hằng ngày chú Thuận hoàn toàn có thể qua nhậu với cha nàng. Nếu chị em nàng lạu bạu thì họ biến hóa không khí, cha nàng qua nhậu cùng với chú Thuận. Anh được nhận vào dạy công nghệ Thông tin tại trường Đại học bắt buộc Thơ. Sau cùng, biến hóa lớn nhất có lẽ là Trúc, cô bé thật sự rút lui khỏi làng vui chơi nghệ thuật, không thể vương chút ánh hào quang. Trúc mở một sân tập aerobic ngay sát nhà, dù bạn nữ không để danh tiếng mình lên, tuy thế tin lành đồn xa, không bao thọ đã có khá nhiều học viên tham gia. - Cộc cộc cộc... Đột nhiên bao gồm tiếng đụng lạ ngay kế bên khung cửa sổ. Trúc lag mình tảo lại. Nàng nhận thấy Bắc, đã ôm ngang thân cây liền kề ngoài hành lang cửa số của nàng. Nữ giới chạy ra xuất hiện cho anh. - Trời ơi... Anh làm cái gi vậy? - Ha ha... Cho anh vào đi... Anh muốn nhìn em một chút ít thôi... - Bắc cười cợt ha hả, một chân bước qua thành cửa sổ. Trúc nhoẻn miệng cười, đứng yên đến anh nhìn mình trong cỗ áo dài đỏ thật đẹp. - Em rất đẹp quá.- Anh ôm chầm lấy Trúc khẽ để lên môi nữ giới một nụ hôn. - tín đồ ta không cho gặp gỡ nhau trước đâu... Đã nhịn được bố ngày... Bắt buộc chờ sau khi lạy bàn thờ... Rồi sau đó... Ưm... Anh... Đôi môi của Trúc bị anh hôn rít lấy, tiếng của cô bé tắt nghẽn, chỉ biết bổ vào fan anh đón nhận nụ hôn và ngọt ngào quen thuộc. - Rồi tiếp nối động phòng... Đúng không? tốt là ... Em tạm thời ứng cho anh trước đi... Bố ngày rồi còn gì? Tay anh bất thần kéo dây khóa sau quần của Trúc, cái quần trắng mỏnh với của thiếu phụ rơi xuống đất. - Anh... Ko được... Đừng mà... Tay Trúc cuống quít níu cái quần lót ren nhỏ tuổi của mình hiện giờ đang bị anh kéo cho tới đầu gối, vừa yếu ớt đẩy phương diện anh đang vậy rúc vào giữa hai chân mình. - Ôi... Gần tới tiếng rước dâu rồi... Ưm.. - nhanh thôi mà... Anh đặt con gái nằm xuống giường. Mái tóc phụ nữ búi cao trong dòng lúp đỏ, hai Trúc má cô gái đỏ hồng, đôi mắt mơ màn chú ý anh, ngực con gái phập phồng dưới lớp áo nhiều năm đỏ bó sát. Dưới hai cặp đùi nai lưng trụi, khiêm tốn dài trắng muốt e ấp bên dưới tà áo dài. Bắc giở tà áo lên, nhìn ít phần lông tơ lúng phúng đậy hờ nhị mép âm hộ hồng hào của Trúc. Anh nhoẻn mồm cười. - Anh yêu thích không? - Trúc che mắt, hai má đỏ bừng lên. - Anh yêu thích lắm... Tự nhiên dễ thương và đáng yêu hơn... - Bắc vục khía cạnh vào giữa hai chân nàng. - Ưmmmm...m Ôi... Anh... đáng ghét... Sao nó nóng như vậy chứ? Tiếng khóc nhè hòa thuộc tiếng hào hển trong phòng. Cả nhì quấn sát vào nhau đến quên lãng đi sự kiện bên ngoài, như thể nó chẳng tương quan gì mang lại mình. - Bắc ơi! dòng thằng này... Đến tiếng rước dâu rồi kìa... - Bắc ơi! ... Cậu mà trốn... Tôi không lo rước Trúc dùm cậu đâu... - Chú rể trốn rồi... Chú ơi! Hi hi... Xa xa tất cả tiếng hotline í ới của chú ý Thuận, giờ cười nghịch của Phát và những anh bạn quê của Trúc bên các mâm trái đầy vun. Rồi tiếng bước chân dồn dập bên trên bậc cầu thang. Cửa ngõ phòng nhảy mở, Hà gửi đầu vào, thở hỗn hển, nói: - Chị ơi.. Anh Bắc ảnh... - Ưmmm... Ưm... Nhì mắt Hà trợn tròn nhìn quan cảnh vào phòng. - Ahhh... - Hà kịp lấy tay đậy miệng bản thân lại. Cô nhỏ xíu đóng sập cửa lại, hai má đỏ bừng như say rượu. - Thằng Bắc có trong những số đó không? Ông Sơn với Bà Thanh đứng ngay lập tức trước mặt Hà, tứ mắt như dò xét. Hà giật mình cù phắt lại, nhị tay vô tình chắn ngang cánh cửa, sốt ruột trả lời: - Dạ... Không... Không ai hết... - mẫu gì? Sao không có ai hết? bé Trúc đâu? - Ông Sơn, Bà Thanh hàng loạt hét lên. - Dạ... Ý nhỏ là... Ý bé là... ________The End__________ Dear AE LXers! Truyện "Sau Ánh Hào Quang" đã khép lại. Khôn cùng cảm ơn AE đã ủng hộ trong thời gian qua. Mình sẽ ngưng một thời gian, theo đuổi một số trong những đề tài khác. Hy vọng rằng một thời gian nào này lại có dịp chia sẻ truyện với anh em. Thân, 69Deluxe