Kính Vạn Hoa Chết Chóc Chương 1

Đó là một ngôi làng nhỏ bé nằm trong núi, bị tầng tầng lớp lớp cây lá xum xuê giấu kín.

Bạn đang xem: Kính vạn hoa chết chóc chương 1

Đi vào làng chỉ có một đường mòn, mà mưa vừa rơi không lâu, lối nhỏ lầy lội bùn nhầy, vì thế đi đường phải thật cẩn thận.

Lâm Thu Thạch và một cô gái cao ráo đang đi trên đường mòn đó, cô gái này có vẻ như là bé lai, mắt sâu mũi cao rất đẹp, cô gái vóc dáng rất cao, so ra còn cao hơn Lâm Thu Thạch hơn chút, cô mặc một chiếc váy dài lỗi thời, mắt đong đầy nước mắt, sụt sịt nhỏ giọng nói: "Đây rốt cuộc là đâu?"


Lâm Thu Thạch nói: "Trước đó cô ở đâu?"

Cô gái đáp: "Tôi ở trong nhà vệ sinh."

Lâm Thu Thạch: "Tôi thì ở hành lang vào nhà."

Cô gái nói: "Hành lang.......?"

Lâm Thu Thạch ngước đầu lên nhìn bầu trời u ám: "Có phải cô đã mở ra một cánh cửa?"

Cô như chợt nghĩ ra điều gì đó, nét mặt có chút vậy đổi, cô nói: "Đúng vậy."

Lâm Thu Thạch ngoái đầu lại nhìn cô: "Tôi cũng vậy."

Một trận gió thổi qua, quét đến những chiếc lá trên cây kêu xào xạc, làm cho nơi này càng thêm tĩnh mịch, bầu trời đột nhiên cất cánh đến trận tuyết nhỏ, dường như thôi thúc họ nhanh lên, trước khi trời tối nhất định phải đến nơi, đến ngôi làng được cây cối um tùm bịt chở đằng trước.

Hai người nói chuyện một lúc, Lâm Thu Thạch mới biết cô gái họ Nguyễn, Nguyễn Bạch Khiết.

Lâm Thu Thạch nghe đến cái tên này đứng hình ba giây, sau đó trái với lương tâm mà khen một câu: "Tên cô thật đẹp."

Nguyễn Bạch Khiết dùng đôi mắt long lanh trợn cậu một cái, nói: "Lũ đàn ông đều là kẻ lừa đảo."

Lâm Thu Thạch: "Hả?"

Nguyễn Bạch Khiết: "Đừng tưởng tôi chưa đọc qua tiểu thuyết ngôn tình cha xu."

Lâm Thu Thạch: "............" coi ra cô gái này không nhu nhược như cậu tưởng tượng. Trên đường đến ngôi làng kia, nhị người trao đổi thông tin, được biết đối phương cũng là vì mở một cánh cửa, mà đột nhiên xuất hiện tại nơi hoang vu hẻo lánh này.

Xem thêm: Xem Phim Ngôi Nhà Hạnh Phúc Việt Nam Tập 1, Xem Phim Ngôi Nhà Hạnh Phúc

Nguyễn Bạch Khiết là mở cửa nhà vệ sinh nhà cô, Lâm Thu Thạch là mở cửa trong hành lang nhà mình.

"Đó là cánh cửa bằng sắt màu đen." Nguyễn Bạch Khiết nhỏ giọng, "Cái cửa đó đến họa tiết trang trí còn không có, lúc đó tôi còn đang hoài nghi sao tự dưng vào nhà đột nhiên thừa ra một cánh cửa, tôi cũng không nghĩ nhiều, bèn thuận tay mở ra...."

Một giây sau thời điểm mở ra, họ đã xuất hiện ở nơi hoang sơ này rồi.

Lâm Thu Thạch nói: "Tôi cũng mở một cánh cửa sắt màu đen......." anh  nói đến đây, liền nhìn thấy trên đường nhỏ xuất hiện một bóng người mơ hồ, vóc dáng rất cao, chắc là đàn ông trưởng thành.

"Ông anh phía trước ơi!!!" Lâm Thu Thạch từ đằng xa gọi vọng đến.

Người đó dừng lại bước chân, dường như đã nghe thấy tiếng anh gọi.