YÊU KHÔNG THỂ YÊU TRANG DẬT DƯƠNG FULL

#chang #cảm #giang #mẹ #ngon #ngắn #thu #thuyết #tieu #tinh #trong #từ #vien #đừng


*

Chương 08.

Bạn đang xem: Yêu không thể yêu trang dật dương full

Đêm chảy rời

Cảm cảm nhận bàn tay lạnh rực của anh đang lần đến ngực mình, lòng bàn tay nhẹ nhàng, chậm rãi cọ xát bên trên nụ hoả hồng hồng, từ đầu đến chân Băng Vũ run lên từng cơn, từng cơn. Thời điểm này, cô vẫn còn đó ảo vọng anh hoàn toàn có thể dừng cương cứng trước bờ vực thẳm, run giọng giải thích: “Tôi hoàn toàn không có ý sexy nóng bỏng anh… thấy anh không khỏe phải tôi chỉ mong muốn đưa anh về đơn vị thôi, tôi thật sự không nghĩ là lại khiến anh gọi lầm…” “Hiểu lầm? Tôi nói cho em biết, tôi cũng là 1 trong người đàn ông bình thường!” Môi anh mơn trớn dọc theo vành tai cô, phần lớn ngón tay vuốt ve, vỗ về, cọ xát nơi mẫn cảm trên khung người cô: “Tôi hàng ngày nằm ở căn nhà này, lúc nào cũng tưởng tượng được hôn lên khung người của em…” “Đừng…” lời nói của anh làm toàn bộ cơ thể Băng Vũ run rẩy, khung người cô đằng sau sự vuốt ve không kết thúc của từng ngón tay anh cũng bắt đầu run rẩy theo. Trung khu lí của cô vẫn mong muốn anh lúc này hãy còn còn sót lại chút lý trí, đừng nhằm chuyện ti tiện bởi vậy xảy ra: “Tổng người đứng đầu Lâm, anh đừng như vậy…” Anh hung hăng nạm lấy chiếc cằm của cô, nghiền cô chú ý thẳng vào góc nhìn hừng hực lửa tình của mình: “Em đừng có ban đầu trò nghịch để khơi gợi dục vọng trong tôi rồi lại dở trò cự tuyệt… Em đã thành công, tôi hoàn toàn bị em quyến rũ, em muốn gì cứ nói thẳng! Tiền? nhà ở? hay là muốn thăng chức? về tối nay… em chỉ cần thể hiện tốt một chút ít thì điều kiện nào tôi cũng có thể đáp ứng đến em…” “Tôi mong về nhà!” “Về nhà?” Đôi đôi mắt kích tình của anh thốt nhiên nhiên biến thành sự cuồng nộ, lực núm ở các ngón tay càng thêm mạnh. Băng Vũ cơ hồ hoàn toàn có thể nghe được tiếng xương cốt vỡ vạc vụn, khổ cực đến nấc hàm của cô phải mở ra không thể khép lại… ngay lúc cô gian khổ đến mức không còn tri giác thì anh cúi xuống hôn cô, lưỡi anh tiến công thành công vào khoang miệng cô, dây dưa, xâm chiếm, hôn môi cô cuồng loạn như hít nên ma túy, khá thở láo loạn như hít thở không thông nhưng giãy giụa… Anh ta là Lâm Quân Dật bình tĩnh, trầm ổn phía trên sao? Là Lâm Quân Dật mà lại khóe miệng luôn luôn hiện vẻ cười cợt đây sao? Là Lâm Quân Dật những lần nhìn cô không lúc nào vượt quá nhị mươi giây đây sao? Cô đã cho rằng cô đích thực hiểu anh ta, thế nhưng đến tột bực cô lại không thể biết rằng anh ta sẽ đem sự đê tiện ẩn đậy kĩ lưỡng, cảnh giác đến như thế! Anh càng hôn càng trầm mê, hai tay không tự giác buông lỏng, ban đầu điên cuồng du lịch trên nửa thân thể trần trụi của Băng Vũ, đầu ngón tay anh tham lam sờ soạng trên phần domain authority thịt bóng mịn của cô, từ mồi nhử vai tuồi xuống cho thắt lưng, dần dần di đưa xuống dưới… Băng Vũ nắm bắt thời cơ khó đã có được này, sử dụng toàn bộ sức lực lao động mà bạn dạng thân đang xuất hiện đẩy anh ra, chạy thoát ra khỏi phòng tắm. Đáng tiếc chỉ vừa chạy cho cửa, còn không kịp bẻ khóa thì cổ tay cô đã bị anh bắt lại. “Á!!!” Băng Vũ thét lên, giờ thét phệ đến chói tai, vô vọng đập cửa: “Cứu tôi với…” toàn bộ đều là vô vọng, cô bị anh nửa ôm nửa kéo tiến vào phòng ngủ, đẩy té lên giường. “Anh điên rồi! Anh là đồ cố gắng thú! tránh xa tôi ra!” “Tôi có là vắt thú cũng là do em bức tôi thôi”. Một tay anh vung ra cầm lấy nhì tay đã vùng vẫy của cô, một tay kéo cà vạt trên cổ áo xuống trói hai tay của cô lại sau lưng, thời điểm này, niềm hy vọng của cô đã hoàn toàn bị dập tắt… cái cà vạt này là vì chính cô đã chọn để anh đi dự tiệc, màu sắc xám sậm mô tả sự cao quý trang trọng! lúc Băng Vũ lựa chọn nó, còn thăng hoa nghĩ nó thích phù hợp với anh biết bao, thiệt sự là rất bi tráng cười! “Anh sẽ ngồi tù…!!!” Anh khinh thường thường cười cợt lạnh, ban đầu cởi quăng quật khuy áo sơmi của mình… Cô bền chí không xong xuôi quát to mặc dù chẳng gồm chút lực uy ức hiếp nào: “Anh chớ tưởng anh có rất nhiều tiền là có thể muốn làm cái gi thì làm… anh dám va đến tôi, tôi nhất quyết sẽ tố cáo anh…” “Em đùa đấy à? Em mong muốn tố cáo thì cứ việc, không thành vụ việc với tôi, người khác chắc hẳn rằng sẽ cho rằng tôi không cung ứng đủ chi phí để thỏa mãn nhu cầu lòng tham không đáy của em mà thôi.” Anh cười mà không tránh nể gì, sau thời điểm cởi ngừng áo sơmi, lại ban đầu cởi luôn thắt lưng: “Em là thư ký của tôi, đấy là nhà của tôi, áo quần của em lại hoàn toàn không hỏng hao gì… em vẫn chấp nhận cho rằng quan lại tòa có óc quan cạnh bên sẽ cho rằng đây là tôi cưỡng bức, xay buộc em ư?” “Anh…” Lòng Băng Vũ ngập cả căm phẫn, lại độc nhất thời không thể phản bác. Anh ta nói ko sai, trong mẫu xã hội coi nặng trĩu vật chất này ai lại hoàn toàn có thể tin câu hỏi một giới trẻ tương lai đầy hứa hẹn, hình thành trong mái ấm gia đình giàu có, có tầm dáng bất phàm lại đi cưỡng dâm thư ký kết của mình. Phần lớn người bình thường đều sẽ nhận định rằng là anh ta chi tiền không được để thỏa mãn nhu cầu yêu mong của cô. Dẫu cô bao gồm kêu lên bản thân là bạn bị hại, thì làm việc trong mắt bạn khác bất vượt cô cũng chỉ là 1 người bọn bà gồm lòng tham không đáy, đê tiện chần chờ xấu phương diện mà ao ước tự tìm rắc rối cho mình mà thôi. Nếu như cô đi tố cáo anh ta, chỉ là tự rước nhục vào thân thôi! Anh lạnh nhạt nhìn cô: “Em ao ước bao nhiêu tiền?!” “Cút!” dẫu vậy căn bạn dạng anh ta không thể để xuôi tai câu nhưng cô vừa thét lên, thản nhiên cởi quần… Băng Vũ biết làm phản kháng lúc này không làm cho được gì nữa, đành đổi giọng mong xin: “Ngài Lâm, ngài không thể làm như vậy! Tôi xin ngài đừng làm vậy.” vật dụng nóng của bọn ông bỏ lên trên thân thể cô, anh dìu dịu hôn trán cô, âm thanh từ mồm anh đột nhiên trở cần thật nhẹ dàng: “Ngoan ngoãn đi, tôi sẽ mang đến cho em sự khoái cảm…” “…” Cô ngây dại, giọng điệu anh tràn trề sự trìu mến giống như đang yêu thương chiều ý trung nhân bé nhỏ tuổi thích giận dỗi của mình. Thấy anh hôn mãnh liệt, cô nhanh nhẹn nghiêng mặt tránh né, anh lại chuyển hẳn qua mơn trớn vành tai của cô, vị giác trằn trọc liếm dịu sau vành tai cô, đây là nơi kích phù hợp mẫn cảm nhất của Băng Vũ, mỗi lần Trần Lăng hôn cho nơi này, body toàn thân cô hồ hết trở nên tê dại, bụng dưới bắt đầu nóng như lửa đốt, khá thở mỏng tanh manh trở buộc phải hổn hển đón ý nói a dua theo tín đồ ấy. Đương nhiên, lúc này cô sẽ không còn vì như vậy mà bị dẫn dụ kích thích, tuy nhiên dù cô tất cả cực lực giãy dụa phản phòng thì khung hình cô mỗi lúc càng trở đề nghị vô lực, từ từ mọi thiết bị trở bắt buộc mờ ảo. Tay anh lúc này đặt ngay trên đầu ngực cô, ngón cái như bao gồm như không đụng vào nụ hoa của cô, tiếp nối tăng thêm chút lực ban đầu uốn lượn, buông nắn, khiêu khích… mãi cho khi khung hình cô sinh ra phản ứng sinh lý, nhị nụ hoa bắt đầu căng cứng nổi rõ lên. Nhị tay anh di chuyển sang bụng cô, xé nát miếng vải đậy chắn cuối cùng trên bạn cô… Rất nhanh sau đó, nhì chân cô mặc dù đã cố gắng khép chặt vẫn bị anh sử dụng lực bóc tách ra, nơi bí mật đáo duy nhất của thiếu nữ hoàn toàn lòi ra trong không khí. Cô mong mỏi đưa tay che đậy thì mới nhớ hai tay mình đã trở nên trói chặt, muốn khép nhị chân lại thì phạt hiện nhì đầu gối đã bị tay anh bóc mạnh ra, giữ chặt lấy… Băng Vũ giỏi vọng, bất lực vặn vẹo thân thể, dẫu vậy không cách nào có thể ngăn hạn chế được một ngón tay anh đang chậm rãi thâm nhập theo lối vào khu vực sâu kín đáo nhất của cô mà thám hiểm… “Đồ khốn kiếp! Vô sỉ!” Băng Vũ khép lại hai chân đã không còn có thể ngăn cản được sự tiến công của hầu hết ngón tay anh nữa, tiếng mắng chửi của cô cũng càng dịp càng mỏng mảnh manh, thanh âm trở nên khàn khàn, mặc dù cô có nỗ lực hết sức vùng vẫy cổ tay đến nắm nào thì vẫn bắt buộc nào ra khỏi sự trói buộc của chiếc cà vạt. Càng ngày anh càng thở dốc, áp gần cạnh vào tai cô nói: “Tôi không muốn làm đau em.” “Đồ biến thái…” Tay anh ta vẫn ở trong cô, anh ta còn lừng khừng sao? Ngón tay lắp thêm hai của anh ban đầu tham nhập, thoải mái mà quấy phá bên trong. Vật khó định hình xâm nhập vào cơ thể, cô đương nhiên không thể tránh khỏi sự bội phản ứng của sinh lý, bởi bị kích thích mà một cái chất lỏng từ nơi sâu kín nhất của cô ấy chảy ra bám đầy lên ngón tay anh, chậm rì rì tiết ra tuy nhiên lại sâu sắc cảm cảm nhận sự trường thọ của nó… Đột nhiên, bên trong lại có không ít hơn một ngón tay, nơi bí mật đáo ấy hoàn toàn bị nở to, tất cả chút trướng đau… may mắn là cô đã từng có lần sinh con, ví như như cô trước đó chưa từng sinh nở thì trong chứng trạng này anh rất có thể làm cô đau chết mất! “Vì mẫu gì?” Anh rút tay thoát ra khỏi nơi mẫn cảm của cô, cầm cố chặt vai cô buộc cô phải đương đầu với khuôn phương diện đầy thịnh nộ của anh ấy lúc này. đồ vật gi mà vì chưng cái gì? Cô còn còn chưa kịp phản ứng lại với ẩn ý trong lời anh nói thì đùng một cái anh vẫn thô bạo tách bóc hai chân cô ra, thẳng người, rồi vật cứng tiềm ẩn đầy dục vọng của anh tiến thẳng vào khung hình cô. Trong nháy mắt, cô nghe được tiếng rên rẩm khó rất có thể kiềm chế được vạc ra từ trong cổ họng anh, cảm thấy được khung người anh đang hưng phấn dị thường… Nước mắt nóng rộp từ khóe đôi mắt cô tan dọc xuống. Cô khóc, cô mắng… nhưng toàn bộ đều không chuyển đổi được sự thật đã và đang phát sinh, điều cô sợ nhất đang trở thành sự thật, bất luận cô có cố gắng giãy dụa đến thế nào cũng không ngăn cản được anh đột nhập vào khung hình cô, không chối vứt được sự thật khiến cho thân thể cô bất giác trở phải co rúm này… Cô vẫn sai rồi sao? Sự tao nhã, sự lý trí, sự ham tình của anh… tất cả đều là điêu trá sao? toàn bộ chỉ để lừa gạt cô, tất cả đều để bít giấu thực chất đê nhân thể không bởi cầm thú của anh ấy ta sao? Nhưng mới một giờ đồng hồ trước thôi, trong góc nhìn anh ta vẫn thoáng hiện ra nỗi thổng khổ bắt buộc lý giải, một nỗi thống khổ chân thực đến vậy… cho dù lúc này, ánh mắt anh ta vẫn tràn trề nỗi thống khổ sống động như vậy đấy, nhưng mỗi hành động hạ tín đồ xuống của anh ta lại là ‘thô bạo đâm to gan vào’, vẻ phương diện anh ta lại tràn đầy vẻ tuyệt vọng và mẫu mã thuẫn giằng xé. Cô nhắm đôi mắt lại, sự cọ xát khác thường đã ngay gần như làm cho cô không còn chút lực bội phản kháng, điều cô rất có thể làm lúc này là nhẫn nhục chờ quy trình này kết thúc, chỉ muốn anh ta tất cả thể dứt sớm một chút. Nhưng… quy trình này trong khi kéo dài bất tận, anh ko ngừng đổi khác tư thế, hưởng thụ khoái cảm theo từng lần biến hóa góc độ, vật khỏe mạnh của đàn ông không xong xâm nhập vào khung người cô, khiến cô cần thiết nào vờ quên được sự trường thọ của nó. Băng Vũ đọc được, tín đồ anh ta yêu thương đã có tác dụng anh ta thất vọng, có tác dụng anh ta đau lòng, anh ta không cách nào cứu vãn vãn, cho nên vì vậy ở trong chiếc đêm cuồng loạn này, anh ta đề nghị một người phụ nữ, một người đàn bà giúp anh ta phát huyết những ân oán hận trong tâm và người thiếu nữ ấy rủi ro lại là… cô. * * * * * * * * * * * ngần ngừ đã qua bao lâu… “Băng Vũ…” trong khi hai thân thể đang kịch liệt va chạm, chợt một tiếng gọi tràn ngập thâm tình y như từ một chỗ nào đó chứa lên, vào trí nhớ của cô ẩn hiện băn khoăn bao nhiêu lần giờ rên rỉ nhẹ nhàng gọi tên cô như thế… Băng Vũ lag mình, mở to đôi mắt, nhìn chú ý vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh… Từng giọt các giọt mồ hôi từ mái tóc rớt xuống, chảy lâu năm trên trán, một đường xuống mi mắt, anh ta chớp mắt khiến cho đôi lông nheo dài bít dấu đi ánh nhìn đầy tội ác của mình, nhưng lại lại không bít đậy được sự sung sướng, thỏa mãn của anh ta tràn ra, lóe sáng trong hai con mắt ấy. Một giọt các giọt mồ hôi từ phía 2 bên má phiếm hồng của anh, ngưng lại rớt xuống trước ngực Băng Vũ, một dòng nhiệt khác lại đột nhiên từ địa điểm đó chảy tràn từ đầu đến chân cô. độc nhất vô nhị thời, không còn thảy những thứ bởi vì khuôn mặt rất giống trước mắt cô mà tự nhiên sụp đổ, y như thời gian và không khí đang tảo trở lại, cầm giới biến hóa đi vào hư ảo. Băng Vũ không khỏi hồi ức lại lần thứ nhất mà cô triền miên với è cổ Lăng, ngày đó Trần Lăng cũng tương tự thế, cũng từng giọt, từng giọt những giọt mồ hôi từ khuôn khía cạnh mê bạn của anh rơi xuống fan cô. Lúc đó ánh mắt anh cũng mang nét đắm đuối mê chú ý cô như ánh nhìn của fan đang áp chế cô hiện nay tại, cực kì cẩn thận, dìu dịu ra ra vào vào khung hình cô, anh nói khung người cô thiệt chặt chẽ, anh sợ có tác dụng cô đau… Sau đó, các lần cùng cô nếm trải mùi vị tình yêu, anh phần đông dùng thể hiện thái độ nhẹ nhàng, anh nói anh ý muốn trân trọng cô, bởi vì cô là thiếu nữ của anh… cho nên vì thế dù cô với anh đã thử qua cha tháng đụng vành tai, lồng mái tóc, mỗi đêm phần đông ‘yêu’ nhau, dẫu vậy anh luôn dùng sự vơi dàng, dịu nhàng mềm mại và mượt mà che chở thân thể của cô như cơ hội ban đầu… nai lưng Lăng… anh đang bước thoát ra khỏi cuộc đời cô được tư năm. Toàn bộ những gì nằm trong về anh, sự dịu dàng, tình thương của anh, cô vẫn xung khắc cốt ghi tâm. Đôi thời gian cô hận chính bản thân mình bởi vì sao không thể gật đầu đồng ý một người đàn ông khác, ân oán giận bạn dạng thân vị sao cứ luôn ngốc nghếch giữ thân như ngọc… Cô với anh còn tồn tại thể chạm mặt lại nhau được sao? quả đât rộng lớn đến nhường nhịn này, thì làm thế nào có khả năng gặp lại. Mà giả sử có chạm mặt lại thì cố nào, cô với anh dùng cái gì để lại có thể tin tưởng lẫn nhau đây. Đối với è Lăng, cô chỉ hy vọng hãy đến cô được một lần đứng xa xa ngắm nhìn. Nhìn khuôn mặt đang đối lập với cô, cô nhớ đến Trần Lăng. Từng giọt lệ khẽ khàng rơi xuống, giọt lệ của sự nhớ nhung da diết… thời gian còn trẻ không biết, cứ cho là chỉ một chút ít thương tổn thôi là phiên bản thân cũng trở nên không chịu đựng đựng nổi. Sau khi đã trải qua mưa gió gập ghềnh trong cuộc sống, new biết qua đều tháng ngày dài đằng đẳng của một kiếp người thì không có gì là cần yếu tha thứ, ko gì là bắt buộc buông tay.

Xem thêm: Tool Hack Lol Liên Minh Huyền Thoại, Liên Minh Huyền Thoại

Giờ phút này, trải qua hầu như dày vò thể xác không thể chịu được như thế, cô bắt đầu hiểu rằng phiên bản thân cô lưu giữ anh biết nhường nhịn nào, khao khát bao gồm anh biết bao nhiêu. Lâm Quân Dật hình như nhận ra được sự bình tâm của cô, kéo lấy khung người đang lạnh như băng của cô ôm vào lòng, anh lại ban đầu nụ hôn môi triền miên, say sưa vuốt lên phần nhiều nơi dễ dung động nhất trên khung người cô. Ko biết là vì anh thông thạo việc kích tình ở đàn bà hay là do khuôn mặt mà cô ngày ý muốn đêm nhớ kia, nhưng mà khi anh ta hôn cô, thân thể cô vốn vẫn đã gồng cứng, lại từ từ trở cần mềm nhũn, chết lặng. Rất nhiều khát vọng mãnh liệt trong thâm tâm cô theo đó bùng nổ, trong nháy mắt, cả thể xác và linh hồn của cô ý đều nhắm tới người đàn ông yêu thương nghiệt trước mắt… Anh lại ngày càng tăng tốc độ, mỗi một lần ra vào như xuyên thẳng vào trọng tâm hồn cô, tiến công thẳng vào trái tim âu sầu của cô. Nơi sâu duy nhất trong cơ thể cô quét cho tới từng đợt cảm giác tê dại, nước đôi mắt của cô ban đầu tuôn rơi như đê vỡ, chẳng thể tự chủ được cảm xúc của bản thân, cô chứa giọng hotline lên: “Trần Lăng! è cổ Lăng…” Thân thể anh lúc nghe tới được tiếng gọi của cô bỗng nhiên chốc trở cần cứng nhắc, sau đó, cô cảm thấy được thân thể anh sẽ rung động, một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ cổ họng, một mẫu nhiệt nực nội phóng trực tiếp vào khu vực sâu tuyệt nhất trong khung hình đang không xong run rẩy của cô, nước sữa đan xen vào nhau. Anh dựa vào người cô thở dốc tương đối lâu, kế tiếp mới tách khỏi cơ thể cô, anh dùng góc nhìn đùa trêu ghẹo vô thuộc quen thuộc từng ngày nhìn cô cười cợt lạnh: “Khi ngơi nghỉ trên giường cùng ông chồng em, thời điểm đạt đến cao trào em cũng gọi cái brand name này sao?” Băng Vũ quay đầu đi không chú ý anh, trong lòng oán thù giận bao gồm mình. Tuy là bốn năm qua cô không từng gật đầu một người lũ ông nào, mà lại cũng quan yếu hưng phấn như vậy khi bị cưỡng đoạt gắng này chứ, chuyện này và đúng là đáng sợ nhất cố kỉnh gian. Đột nhiên, Băng Vũ nhớ mang lại một chuyện khôn xiết quan trọng, anh ta không hề áp dụng biện pháp bình yên nào nhưng mà trực tiếp phát máu thẳng vào trong fan cô… hôm nay là ngày mấy? Đầu óc cô trống rỗng, không thể nhớ rõ bất kì điều gì nữa! Băng Vũ nghiêng ngã, lảo hòn đảo lao vội vào trong nhà vệ sinh, dựa vào vách tường, một hóa học lỏng nhơm bẩn chảy ra từ bỏ chỗ kín của cô, từng giọt rồi từng giọt white color đục hội tụ trên nền gạch… chứng minh tất cả quá trình mà cô không lúc nào muốn lưu giữ lại. Cô dùng khuỷu tay nỗ lực mở chốt vòi rửa mặt hoa sen, dòng nước lạnh như băng tung tràn xuống thân thể cô, cuốn theo những nhơ bẩn trôi đi… * * * * * * * * * * * * Lâm Quân Dật bước vào nhà tắm, ôm chặt mang cô trường đoản cú sau lưng, ao ước nói nào đó nhưng lại ko nói gì. “Tránh ra! Tôi đang không bao giờ quên hồ hết chuyện xảy ra đêm ni đâu.” Cô cần sử dụng khuỷu tay xô anh ra, cô chưa lúc nào hận một fan đến thế. Anh ta hủy diệt một chút mộng ảo ở đầu cuối của cô, khiến cho cô bắt buộc nào đương đầu với sự thật. Anh tiến lại ngay gần cô một đợt nữa, cần sử dụng tay tẩy rửa thân thể giúp cô, mồm thì mặc nhiên hỏi: “Em mong thế nào? ý muốn bao nhiêu tiền, cứ việc nói.” “Anh!” Băng Vũ tức giận đến hơn cả đôi môi trở đề xuất run rẩy, rất rất lâu sau cô mới cất giọng nói: “Tôi chưa phải loại phụ nữ sau lúc xuống giường chỉ việc dùng đưa ra phiếu là rất có thể xóa hết tất cả.” Anh nâng cằm cô lên, vạch gọn phần đa lọn tóc đang lấp trên hai đống má của cô, nói: “Đừng đưa vờ, chỉ cần em ra giá, bao nhiêu tôi đều rất có thể cho em, tất nhiên nếu em đồng ý, mỗi lần dứt tôi phần nhiều sẽ trả mang lại em như vậy.” lời nói ‘mỗi lần’ của anh có tác dụng tim cô đập loạn, hóa ra trong đôi mắt anh cô chỉ là loại gái bao cao cấp chuyên sử dụng kỹ xảo đùa giỡn, dụ dỗ đàn ông nhưng mà thôi. Băng Vũ mở to song mắt oán hận chú ý anh: “Đừng tưởng rằng anh gồm tiền thì hoàn toàn có thể lên chóng với bất cứ người phụ nữ nào cũng được.” “Em đừng giả vờ thanh cao trước mặt tôi, tôi hiểu con bạn của em mà. Bao nhiêu? Một vạn, hai vạn tuyệt là mười vạn, nhì mươi vạn…” Anh nói rồi khẽ hôn vành tai cô, khôn xiết quyến luyến nhìn cô: “Đương nhiên, ví như em hoàn toàn có thể khiến tôi hài lòng, mấy trăm vạn tôi đều hoàn toàn có thể cho em. Tốt là… em vẫn muốn làm thư ký thông thường thân mang đến tôi, ngày ngày ở bên cạnh tôi, ước ao tôi bảo đảm em, quan liêu tâm chăm sóc em…” Anh ta chính xác là đồ điên, căn bệnh viện tâm thần nào quản không kĩ lại nhằm anh ta trốn ra chũm này? Một lần nhị mươi vạn anh ta đều hoàn toàn có thể cấp, chắc rằng là anh ta đề xuất nhiều chi phí lắm, tốt là anh ta thèm muốn thiếu nữ đến vạc điên rồi? “Dù anh có cho tôi một trăm vạn tôi cũng không buôn bán mình, điều xảy ra bây giờ với tôi là do tôi xui xẻo, tôi đang xem như chưa khi nào có chuyện gì xảy ra… hoàn hảo sẽ không tồn tại lần đồ vật hai đâu.” “Phải không? xem ra em vẫn không biết hết con tín đồ tôi rồi.” nụ cười tà ác lại hiện nay trên khóe môi Lâm Quân Dật, quan sát thấy nụ cười này, lòng Băng Vũ có dự cảm ko hay. Những giọt nước tự vòi sen từ từ trở nên nóng áp, nhưng lại khi chảy lên trên người vẫn có tác dụng cô run rẩy liên hồi, từng bọt bong bóng nước trong veo chảy xuống bám lại trên thân thể hai người. Trong phòng tắm trả toàn chỉ với lại giờ đồng hồ nước rơi cùng bề mặt sàn pha trộn với giờ đồng hồ thở dốc… có tác dụng trợ lý thư ký kết cho Lâm Quân Dật rộng một tháng, cô đọc anh bắt đầu được một ít nhưng mà thôi. Lúc anh ta xem văn kiện hoàn hảo sẽ không nhằm gián đoạn, cho dù có điện thoại, anh ta cũng ko tiếp chuyện. Anh ta thường vì chưng một bạn dạng kế hoạch mà thao tác suốt đêm, không hề nghỉ ngơi. Đối cùng với những vấn đề không được bàn bạc rõ ràng, cuộc họp hoàn toàn có thể kéo dài mang lại rạng sáng… Anh ta là loại người khi không có được mục đích thì không bao giờ bỏ qua ý niệm sẽ định. Phiên bản thân Băng Vũ lần khần cô hoàn toàn có thể chống đỡ được với loại tín đồ như anh ta tốt không? “Buông tôi ra, tôi mong mỏi về nhà.” Băng Vũ thét lớn. “Em cho rằng sau toàn bộ những gì xảy ra, tôi đang thả em đi sao? Em ngây thơ giỏi là ngớ ngẩn nghếch đấy.” Anh cởi bỏ cà vạt vẫn trói bên trên cổ tay cô, nụ cười thêm phần tà khí, hệt như ác ma đã mỉm cười. “Anh! Vô sỉ, hạ lưu…” cô giơ tay tiến công thẳng vào khía cạnh anh, anh nghiêng mặt đi, mỉm cười lạnh. Đột nhiên, cô thấy body toàn thân nhẹ hẫng, vào nháy mắt thân thể bị anh bế bổng lên. “Đồ trở nên thái, đồ điên…” Mắng cũng đã mắng, tấn công cũng tiến công rồi… nhưng sau cùng cô vẫn bị anh tạo nên mềm như nước, mềm mại nằm xoài trên nệm lớn, bị bao vây trong đôi cánh tay cứng như thép, bắt buộc nào bay được. Cô đã có lần thấy sự xấu xí của anh, cơ mà chưa lúc nào thấy anh lại bạo phổi đến thế. Hoàn toàn hệt như phương thức thao tác của anh, không cho người khác bất kì cơ hội kháng cự, phản bác nào. Anh không để ý đến tiếng khóc loạn của cô, cần sử dụng hai tay quấn quanh thân bản thân của cô, nói: “Đừng có tác dụng ồn nữa, ngủ đi!” “Tôi ko muốn!” “Hay em muốn cùng tôi làm chuyện khác.” “Anh đừng bao gồm mơ tưởng!” * * * * * * * * * Một thời điểm sau, sự phản nghịch kháng, cự tuyệt, giãy dụa cùng với đông đảo nụ hôn môi dẻo dẳng của cô ý và anh cũng dần dần trôi qua. Trong khi anh không thích cô nữa, không muốn hưởng thụ cái loại khoái cảm vị da thịt rửa xát, sự kích say mê thị giác cùng với những âm thanh rên rỉ nữa, không muốn cái lạc thú xay buộc, giữ lấy và đoạt được nữa… xuyên suốt cả một trong những buổi tối, tầm đôi mắt anh không còn rời khỏi cô, vào mắt hiện thị rõ vẻ thõa mãn, mê say thú… bầu trời phía đông đã từ từ chuyển thành màu xám nhạt, Băng Vũ thật sự cảm giác mệt mỏi, cảm nhận được cô không còn công sức của con người để phản kháng nữa. Xung quanh phương thức phát tiết đối chọi giản, cũ rích của phụ nữ, cô không còn biết có thể làm gì để phát tiết hồ hết nỗi hận ân oán trong lòng bản thân với anh. Vì chưng thế, cô hung hăng cắn rất mạnh vào bả vai anh. Từ thời gian cô sinh ra đến nay, phía trên lần thứ nhất cô giận đến cả dùng cách thức này nhằm phát tiết. Trước đó, dù cô tất cả giận đến hơn cả nào đi nữa đều cố gắng cho qua các chuyện, ít nhất là bắt buộc thể hiện tại sự tươi cười cợt dù chỉ với giả dối. Lần này thì cô tất yêu nhịn được nữa, lần trước tiên cô cấp thiết kiềm chế được bạn dạng thân mình! Anh ko trốn tránh, cũng ko kêu lên, thậm chí trong cả tiếng than nhẹ cũng không còn có, trong cả hơi thở cũng vẫn bình ổn túc tắc như thế. Cô cắn đến mức hàm răng không còn cảm giác, cắn tới cả khoang miệng cô sộc lên mùi huyết tươi mới đồng ý buông anh ra… Nhìn đông đảo giọt huyết tươi tự vai anh nhỏ dại xuống ga nệm trắng muốt, tim của cô bị một màn tràn trề máu tươi kia va va vào thật mạnh... đùng một phát cô lại cảm xúc đau lòng…! “Đau không?” Âm thanh phân phát ra từ ở đâu đó? Câu này duy nhất định chưa hẳn cô hỏi, nhưng các giọng nói đó hoàn toàn là của cô. “Trên bạn tôi có nơi còn đau hơn cả vết yêu mến này!” Cô còn đã phân vân chần chờ câu nói vừa rồi của anh ý có chân thành và ý nghĩa gì, thì anh đùng một cái hôn lên môi cô, vật bầy ông của anh ý thẳng tiến vào khung người cô một đợt nữa. Băng Vũ tuyệt nhất thời chỉ cảm nhận được trước đôi mắt cô là một trong mảng tối đen, khoảng thời gian rất ngắn anh tiến trực tiếp vào người cô, cô thấy như tôi đã chết, trái tim xong xuôi đập, từ đầu đến chân cũng chết theo… Trước đó không lâu chủ yếu cô còn thề rằng: “Tuyệt đối sẽ không có lần trang bị hai...”, coi ra cô không phải ngây thơ, nhưng là ngây ngô xuẩn… Cô chìm vào cơn mê man, trước mắt còn vẫn tồn tại mờ ảo hình ảnh vai anh có vài mảng màu đỏ. Một chút ý chí ở đầu cuối trong cô vẫn miên man suy nghĩ: “Chảy nhiều máu như thế, độc nhất vô nhị định sẽ rất đau, vết thương đau đớn như vậy mà lại vẫn còn chỗ nào đau hơn nữa sao?” gặp gỡ được anh, những kiên định tồn trên trong cô phần đông trở buộc phải rệu rã.